Sau đa dạng lần hẹn hẹn, sau cùng tôi cũng sắp xếp được một cuộc hứa với anh Nguyễn Văn T (quê Bắc Giang), người đại trượng phu khiến cho nghề xe ôm ấp tại trạm xe buyt Mỹ Đình gần 6 năm nay.
Tuyệt hảo trước tiên về người tài xế này là dáng người bé bỏng thó, quần áo đúng mốt song những nét khắc khổ trên khuôn mặt cũng chẳng thể che đi. Mới 32 tuổi nhưng trông anh già hơn phổ biến với gương mặt sạm đen vì sương gió.
Dù đã chọn nghề này như cái nghiệp của phiên bản thân nhưng khi nhắc đến, anh không khỏi than thở nghề xe ấp ôm vốn đã cơ cực rộng rãi lần còn bị quỵt tiền, khách mắng ra rả vào mặt. Hơn 6 năm cùng chiếc xe Dream “đóng quân” tại trường học Mỹ Đình, anh “nằm lòng” hầu hết những chiêu lừa đi xe ấp ôm rồi cướp hoặc quỵt tiền.
Anh T cay đắng kể: “Một buổi sáng bốn tuần tư nắng như đổ lửa, một người con trai xách túi đồ đến thuê xe chở về khu tập thể Thành Công (Ba Đình) với giá 60 ngàn đồng. Đang ủ rũ vì cả ngày không có khách nào, tôi gật đầu đồng ý. Tới nơi, khách bảo trông hộ túi đồ để vào nhà lấy tiền trả.
Tôi không chút nghi vấn, nghĩ thầm ví như anh ta có "bùng" thì chính mình vẫn còn cái túi ở đây. Yên tâm đứng chờ, nhưng một tiếng sau tôi vẫn không thấy người khách ấy trở ra. Mở túi đồ ra xem, tôi như chết yên vì bên trong là một số miếng xốp và ba hòn đá. Bị lừa, tôi uất nghẹn nơi cuống họng nhưng biết kêu người nào?”.
Anh kể tiếp: "Một lần khác, khi đang chở khách về Cũ rích Nhuế (thị xã Bắc Trong khoảng Liêm) thì khách yêu cầu dừng vài phút rồi chạy vào trong một chỗ tắt thở. Cứ nghĩ vị khách cần “khắc phục nỗi bi thương” nên tôi đứng chờ, 30 phút trôi qua vẫn không thấy anh ta quay lại. Khám phá, tôi tiến vào tìm thì mới tá hỏa người này đang cầm bơm tiêm chích vào tay chính mình. Thấy tôi ngây người đứng nhìn, anh ta cầm luôn chiếc kim tiêm còn dính máu quơ quơ ra hiệu bắt tôi phải chở.
Chân tôi lúc đó như khuỵ xuống, toàn thân run lật bật nhưng vì không còn phương pháp nào khác nên đành phải làm theo. Đi ngang qua một trạm xăng, tôi giả vờ vào đổ rồi nhanh ga phóng thẳng chứ nhớ tiếc tiền thì không biết sẽ gặp phải chuyện gì rồi".
Còn với chưng Lê Hữu M, thâm niên hơn 8 năm chạy xe ấp ôm, cũng gặp gỡ không ít lần “lên thác xuống ghềnh” với các vị khách khác lạ.
Bác bỏ kể: "Hôm đó tranh thủ lúc 'đồng nghiệp' ăn trưa, tôi đứng đón khách ở phố đi bộ Mỹ Đình thì một người đại trượng phu trung tuổi xuống xe khách hỏi giá cả về Quan Nhân (Cầu Giấy). Tôi báo giá 6.000 đồng/km, tính theo đồng đại dương, ông ta đồng ý đi và không mà cả gì.
Trên phố đi cả 2 cũng có nói chuyện hỗ tương vui tươi. Đi tới ngõ 28 Quan Nhân thì ông ta ra hiệu dừng lại vì đã tới nơi. Nhưng vì không mang theo tiền mặt nên khách bảo tôi chờ một chút để vào lấy tiền vì nhà ngay đầu ngõ. Tôi lo ngại chờ nửa tiếng, gọi mấy chục cuộc ông ta không nghe nên mới bực bản thân mình đi vào ngõ. Không ngờ đấy là ngõ thông rồi chia ra rộng rãi ngõ ngóc, hẻm".
Đang kể chuyện, thấy có chiếc xe khách chạy tham gia bến, bác bỏ M dập vội điếu thuốc như cố xua tan hết những nỗi cay cực của nghề để leo vội lên xe khởi đầu hành trình mới.
Bác vẫn kịp ngoái lại nói với tôi: “Khiến nghề này lái xe lúc nào đi cũng sợ, hết lo giữ mạng lại sợ quỵt tiền. Giả dụ không vững ý thức, không vì miếng cơm manh áo thì bạn bè chúng tôi bỏ nghề hết từ lâu rồi”.
Minh Anh - Nguyễn Chắt / vietnamnet
Xem tại: Tạp Chí Đàn Ông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét