(iBlog.vietnam) – Chỉ được chọn lựa một người
“Phải…” Uất Noãn Tâm ép mình phải tàn bạo, khắc phục đứt khoát. Mặc dầu yếu tố đó tàn khốc như bị dao đâm. “Tôi yêu Nam Cung Nghiêu.”
“Nhưng em nhân thức rất rõ, anh ta chẳng thể mang đến êm ấm cho em… Mặc dù hiện giờ em không yêu anh, cũng đừng cự tuyệt anh, thử kết nạp anh, không được sao? Anh sẽ đối xữ tốt với em, anh thề…”
“Xin lỗi anh!”
“Ha..” Ngũ Liên tuyệt vọng nở nụ cười, mất hết đa số dũng khí còn sót lại, nở nụ cười mai mỉa. “Xin lỗi sao? Em chỉ để lại cho tôi câu này thôi sao? Uất Noãn Tâm, em thật hung ác, tôi đã nhỏ tuổi giọng khúm núm cầu xin em tương tự, em lại tàn bạo như thế… em mới là kẻ máu lạnh nhất.”
Anh đẩy cô ra, bước chân chơi vơi lùi về sau vài bước, đứng cũng đứng không vững, phổ thông lần suýt chút vấp ngã, Uất Noãn Tâm vội chạy tới đỡ anh. Anh tung hoành, đùng đẩy, nhưng sức không đủ, bị Uất Noãn Tâm giữ chặt nhét tham gia trong xe taxi. Men rượu xộc lên, làm anh khó tính dựa vào ghế xe, khó chịu mà thành lập to miệng hít thở.
“Anh không sao chứ?” Uất Noãn Tâm cởi bỏ cúc áo giúp anh, để dễ hít thở, găng tay hỏi: “Anh không sao chứ? Có cần xuống xe tậu thuốc không?”
“Không cần em lo…. em đi đi….”
Laptop điện thoại đổ chuông, Uất Noãn Tâm lưỡng lự mãi, vẫn tiếp điện thoại. Bên kia truyền đến tiếng chất vấn của Nam Cung Nghiêu. “Em tới chưa? Sao anh không thấy em?”
“Có thể em đến trễ chút, anh đợi thêm…”
Lời vẫn chưa nói chấm dứt, máy tính bảng di động bị Ngũ Liên giật lấy ném ra ngoài cửa xe.
“Anh…” Uất Noãn Tâm chán nản, nhưng trông thấy Ngũ Liên tương tự, lại không đành lòng trách mắng.
Dạ dày ợ chua, bên trong giống như có hàng ngàn con sâu đang phá rối. Anh quay người qua cửa xa, nôn không chấm dứt.
Lái xe vội đuổi nhị người xuống xe, Uất Noãn Tâm đỡ Ngũ Liên tới ven trục đường ói một trận. Cho đến khi mọi thứ trong dạ dày đều được nôn ra hết, mới yếu ớt dựa vào cô, khó tính muốn chết.
Cô lại đón xe, cố khôn xiết dìu anh về nhà. Đi tham gia phòng tắm lấy khăn, lau mặt cho anh. Anh vẫn thì thào tự nói, trong miệng toàn mùi rượu, hô hấp nặng nài nỉ, cả khuôn mặt đều ửng hồng, khổ sở cuộn chính mình lại.
Uất Noãn Tâm vội vàng đi tìm trà giải rượu, pha cho anh. Anh nhấp một ngụm nhỏ dại, nhíu mày quay mặt. “Ua… đắng quá…”
“Đắng cũng phải uống, uống tham gia sẽ đỡ đa dạng lắm đó, ngoan,,,” Cô vừa ép buộc vừa dỗ ngon dỗ ngọt anh uống hết nửa chén, mới hơi yêu lòng.
Qua một lúc, Ngũ Liên tất cả dễ chịu hơn, cũng không còn thở hổn hển như lúc nãy, đôi mắt ngà say mông lung.
Uất Noãn Tâm mệt đến mức trán đầy mồ hôi, định đi rửa mặt, lại bị anh giữ lại. “Đừng đi, đừng bỏ rơi anh, xin em…”
Cô thầm thở dài, anh phải coi trời bằng vung, ý thức hăng hái chứ, tại sao lại vì cô mà trở thành nhếch nhác tương tự? Tim giống như bị dao cắt, đang rỉ máu. Cúi người ấp ôm nhẹ lấy anh, chỉ muốn để anh lặng tâm. “Được rồi, tôi không đi, tôi sẽ ở đây với anh… tôi không bỏ rơi anh…”
Một ánh mắt như mũi dao sắc nhọn mát rượi phá vỡ vạc bầu không khí, dừng lại trên người Uất Noãn Tâm. Bất thình lình cô ngẩng đầu lên, mới nhận thấy Nam Cung Nghiêu không biết đứng ở đó bao lâu rồi.
Mặt của anh căng cứng lại, không nói lời nào, quay người bỏ đi.
Đợi đến khi cô dỗ dành Ngũ Liên chấm dứt, lúc đuổi đến, đã thấy nửa người anh chui vào trong xe, vội kéo lấy anh, nói gấp. “Anh nghe em giải thích đã!”
“Chuyện này chẳng hề là lần đầu, em còn muốn giải nghĩa gì nữa hả?”
“Anh ấy uống say, em chú tâm anh ấy thôi.”
“Chú tâm đến nỗi phải ở bên giường ôm cậu ta, chú tâm tới nỗi xem nhẹ cuộc hẹn của chúng ta sao?” Trong lòng Nam Cung Nghiêu lửa giận bùng cháy, nghĩ tới cảnh đó, trong lòng ghen tỵ muốn chết.
“Không phải tương tự đâu….”
“Anh biết em chỉ xem cậu ta là bạn, nhưng chỉ cần có cậu ta, giữ hai chúng ta luôn luôn xảy ra chuyện. Em bị kẹp ngay giữa, trái phải đều khó xữ. Vẫn không chịu chính trực với cậu ta, em cho rằng như vậy sẽ tốt cho cậu ta, nhưng thực ra chỉ khiến cho cậu ta thương tổn nặng hơn, cùng lúc cũng khiến cho quan hệ giữa nhị chúng ta đi vào thất vọng. Em nhất định phải có quyết định, anh, hay là cậu ta? Em chỉ được lựa chọn một người.”
Nặng vật nài nhìn vào mắt cô, anh đẩy tay cô ra, bỏ đi.
Uất Noãn Tâm đứng lặng tại chỗ rất lâu. Trong lòng chan chứa tranh chấp, quyết định này với cô mà nói, quá chừng khó khăn!
………
Nghe thấy tiếng đóng cửa, Ngũ Liên thành lập to hai mắt ra, ánh mắt vốn say mèn mông lung lúc nãy đột nhiên trở thành sáng láng. Cô sẽ đuổi theo, là chuyện nằm trong dự báo của anh, nhưng vẫn không kìm được sự mất mát.
Anh tiếp điện thoại, giọng của Nam Cung Vũ Nhi truyền đến.
“Anh ấy tới rồi?”
“Ừ! Đã bỏ đi rồi!”
“Xem tôi đoán thời gian chuẩn chưa, mỗi giây mỗi phút đều không lệch!” Cô ta hể hả. “Tối nay cực khổ cho anh rồi, hiện giờ, đến phiên tôi lên sàn.”
…………
Nam Cung Nghiêu nổi giận đùng đùng quay về nhà, cả người tản ra làn khí nguy nan, ngay cả Hà quản gia cũng không dám đến gần.
Nam Cung Vũ Nhi thì lại nở nụ cười kỳ lạ, giả vờ không có chuyện gì chào đón anh về nhà. “Anh về rồi à, có mệt không?”
Anh buồn phiền, nhưng vẫn dừng bước, vẻ mặt hơi nhẹ nhàng. “Vẫn ổn, không mệt!”
“Bụng em hơi đói, anh dẫn em ra ngoài ăn khuya được không?”
“Công ti vẫn còn hầu hết việc, lần sao đi!” Nói ngừng câu đó, anh đi thẳng về phòng, Nam Cung Vũ Nhi cũng đi theo anh tham gia, thân mật hỏi: “Trông anh rất mệt, có cần em giúp anh day huyệt thái dương nha.”
“Không cần đâu.”
“Anh ở công ty làm việc khó nhọc tương tự, em lại không giúp được gì, chỉ có thể giúp anh mát xa thôi, lẽ nào ngay cả thời cơ này anh cũng không cho em sao?” Cô ta nhiệt tình giúp anh đấm lưng, dùng mọi cách chú tâm dịu dàng. Buồn phiền không chịu nổi này của Nam Cung Nghiêu, giống như gặp gỡ được một bài thuốc hay, tâm cảnh trở nên nhẹ nhàng đa số.
Vỗ vào tay cô ta. “Cám ơn em, Vũ Nhi.”
“Giữa chúng ta, cần phải khách sáo đến vậy sao?Dù rằng phổ biến em có hơi gian xảo, nhưng em là người độc nhất vô nhị trên nhân loại này vồ cập anh nhất. Đừng nhíu mày, có được không? Em muốn nhìn anh cười, muốn chia sẽ mọi u ai oán với anh.”
Sự dịu dàng chính là vũ khí lợi hại nhất của người phụ nữ, mặc dầu là Nam Cung Nghiêu, cũng không phương pháp nào kháng cự, có chút ham mê trong sự nhẹ nhàng của Nam Cung Vũ Nhi. Cô ta ôm ấp lấy anh, ở bên tay anh tai anh thì thào thôi miên. “Tin em, em mới là người ấy anh nhất….” Mà anh, cũng chỉ được yêu một bản thân em!
Xem nhiều hơn: Play Boys
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét